Vừa mở facebook được khoảng 5 phút thì có người gửi tin nhắn cho Thư, là một người lạ..
Thành Phạm: chào NaNa..^^
Thư vốn là teen girl cũng khá hot đối với các bạn trẻ, hay bị tin nhắn quấy rối nên cũng ít khi trả lời. Nó suy ngĩ “ Không trả lời mắc công bảo chảnh, nhìn avt cũng đàng hoàng, trả lời vậy”
NaNa: chào bạn!
Thành Phạm: làm quen nhé
NaNa: đã trong danh sách bạn thì đã là bạn rồi đó, sao phải làm quen
Thành Phạm:Na dễ thương thật
NaNa: tr…nhiều người nói tui thấy gét lắm
Thành Phạm: trời.. ai mà ác mồm vậy ?
NaNa: mạng xã hội mà bạn, người ta không vừa mắt mình thì nói mình vậy đấy.
Thành Phạm: chắc tại bạn dễ thương nên người ta gato đấy..
Nói chuyện qua facebook một lúc thì nó cũng chuẩn bị đi ngủ, nó suy nghĩ “ phải chi ai bắt đầu với mình đều như vậy thì mình có nhiều bạn lắm ” nó nhẹ cười. Thư nó vốn dĩ là một người vui vẻ, hòa đồng nhưng từ khi rộ lên chơi facebook thì nó mất dần đi bạn bè.. đá con gái nó chơi chung thì ganh thị vì nó nổi hơn, được like nhiều hơn. Nó chỉ im lặng trước sự ganh gét ấy, nhưng bù lại nó quen được nhiều bạn gái khác trên mạng ở nhiều nơi, hay inbox nói chuyện tám đủ thứ khiến nó cũng vui, nó nghĩ bạn ảo thì không lợi dung được nhau, còn hơn ở trước mặt mà giả tạo. Cuộc sống của nó đơn giản lắm : ăn, học, online rồi ngủ. Na là tên ở nhà của nó nên nó lấy làm nick name luôn, bố mẹ nó đi công tác suốt có khi cả tuần mới về, nó sống tự do lắm.
Nói chuyện với Thành cả tuần, đay là lần đầu tiên nó bấm vào tường nhà của cậu ấy. Dòng thông tin phía bên trái hiện lên :” ồ..cậu ấy ở tận Gia Lai cơ à.. xa quá vậy” Nó thì ở Cần thơ, mà bạn bè nó cũng tùm lum nơi đấy thôi việc gì phải bất ngờ. Và như thế nó nói chuyện với Thành suốt 2 tháng trời, và dĩ nhiên nới chuyện phải hợp lắm mới nói được với nó lâu đến thế, nhưng cũng có đôi lúc giận dỗi nhau vì những chuyện trẻ con, và lúc nào cũng là Thành năng nỉ nó.Từ lúc nói chuyện với thành nó vui vẻ hẳn ra, nó hay cười một mình và có nhiều suy nghĩ
Hôm nay nó đi học về xách tùm lum đồ , đó là quà sinh nhật mà một số bạn trong trường tặng. Hôm nay là sinh nhật nó mà, cái sinh nhật mà nó chính thức bước sang tuổi 18. Thêm một niềm vui nữa là ba mẹ nó đang ở nhà đợi nó cùng với cái bánh kem to đùng. Nó vừa mở cửa
- chúc mừng sinh nhật con gái yêu của ba mẹ..
Nó đã khóc…hôm nay ba mẹ nó đã về, nó vui lắm vui như một đứa trẻ Chiều hôm đó có một bưu phẩm gửi tới cho nó
- oh my god.. từ ... từ Gia Lai ư...! Không lẽ là..- nó mở ngay cái gói bưu phẩm to đùng ấy ra...là một chú đôremon nhồi bông cực đáng yêu kèm theo một bức thư ngắn gọn " chúc mừng sinh nhật NaNa đáng yêu của tôi. kí tên Thành Phạm.
- tại sao? tại sao cậu ấy biết địa chỉ nhà của mình ... không thể nào - nó như điên lên vì không thể tìm được cái lí do tại sao người con trai ấy lại biết được địa chỉ nhà mình. Nó bật laptop ngay vào facebook, chưa được một phút thì Thành đã gửi tin nhắn cho nó
Thành Phạm: sinh nhật vui vẻ nha…
NaNa: way! Chúc hoài vậy, mà nè sao biết địa địa chỉ nhà Na mà gửi quà vậy.. khai mau
Thành Phạm: quà ư … quà nào vậy ta??
NaNa: đừng làm bộ nữa….trả lời đi
Thành Phạm: hehe.. cái gì mà Thành muốn biết là biết được à chứ có khó khăn gì !
Thật ra là Thành vào danh sách bạn của nó tra xem ai chung trường thì năng nỉ người ta tìm giùm, cũng tốn không ít tin nhắn van xin mới được cai địa chỉ nhà của nó chứ có dễ dàng gì.
Hôm nya nó vui lắm, nố đươc bạn bè tặng quà, được ba mẹ bên cạnh và đặt biêt nhận được quà từ xa của một người mà nó chưa bao giờ gặp. “Tại sao người con trai đó lại quan tâm mình, tại sao gửi quà cho mình… mà tại sao mình lại suy nghĩ đến người ta vậy chứ ..cảm giác này là sao đây.. sao lạ quá.. là thích ư… hay là yêu.. điên khùng .. có gặp mặt bao giờ đâu” . Đêm đó quả là một đêm khó ngủ của nó, gần 12 giờ nó mò dậy lên facebook. Thấy nick Thành sáng nó vội pm
NaNa: bạn gì đó, sao chưa ngủ?
Thành Phạm: buồn quá , không ngủ được
NaNa: Why? Làm gì buồn? Nói nghe chơi
Thành Phạm: thấy nhớ một người ..nên khó ngủ.
NaNa: ai vậy .. ai mà có diễm phúc đó vậy?
Thành Phạm: xa tận chân trời, mà gần ngay trước mắt
NaNa: ai mà bí mật vậy, đưa link nick coi thử mặt mũi đồ coi.
Thành Phạm: nhỏ đó dễ thương lắm kìa..
NaNa: làm tò mò .. cho xem đê.
Thành gửi một đường link qua cho nó, nó vội bấm và ngay. Nó đơ người luôn, cái trang cá nhận của nó hiện ra đập thẳng vào mắt nó “người ta ….nhớ mình ư”, một hồi lâu nó mới trả lời tiếp
NaNa: nhỏ đó thấy gớm
Thành Phạm : mà Thành thì thấy dễ thương lắm, Na là Na hông có được nói người Thành thương như vậy à nha.
Nó đọc tới đây nó vui lắm
NaNa : ờ thì của Thành, thương nhớ người ta sao không nói cho người ta biết
Thành Phạm: hông dám… sợ bị từ chối…sợ bị đau tim hehe
NaNa: đồ ngốc
Thành Phạm: ngốc đó… gốc mới nhớ mấy người
Tim nó đạp loạn xạ hẳn lên, nó đang nằm mơ sao, nó vui lắm , đó giờ nó mới có một cuộc nói chuyện về tình yêu.
NaNa: sao không nói, lỡ người ta cũng thích Thành rồi sao
Thành Phạm: á á .. nói thật không??
NaNa: nói đùa đấy.
Thành Phạm: không được đùa.. Thành khắc ghi lời này. Cho chúng ta một cơ hội đi ..
NaNa: là sao …làm vk á hã??
Thành Phạm: đúng đúng … nha nha nha..
NaNa: thôi buồn ngũ quá
Thành Phạm: ùa…hĩu rồi … không sao , xem như Thành chưa nói gì Na nhé. Ngũ ngon
NaNa: ck ngũ ngon
Thành Phạm: ck … ck …gọi ck rồi có nằm mơ không..
NaNa; không thích à
Thành Phạm: ai bảo không thích ….vk ngũ ngon nhé mai còn đi học!
Tình đâu của nó đến nhanh như vậy, thích nhau thì tội gì không cho nhau cơ hội để làm nhau hạnh phúc. Đúng là tình ảo, nhưng nó sẽ phá vỡ cái bức tường ảo đó.
Mỗi ngày, nó và Thành đều nhắn tin, điện thoại, inbox nói chuyện xuyên suốt với nhau cứ như luôn ở bên cạnh nhau vậy. Cả hai quan tâm nhau và chợt nhận ra tình cảm đó ngày một lớn. Từ ngày đó cuộc sống của nó ngập tràn niềm vui, cả hai công khai tình cảm trên mang xã hội được rất nhiều teen yêu thích.
Thành Phạm: vk ơi..
NaNa: em đây chồng ơi
Thành Phạm: sắp valentine rồi em người yêu ơi… nhớ em người yêu quá
NaNa: năm ngày nữa đó ck… nói cái thấy buồn ck nhĩ!
Thành Phạm : ck không để vk buồn đâu… ck sẽ cho vk một bất ngờ lớn đó
NaNa: vk sẽ đợi …
Ba ngày tiếp đó cả hai đều nói chuyện với nhau bình thường. Thời gian này nó rất hồi hộp và chờ đợi, nó đoán có lẽ Thành sẽ gửi cái gì đó cho nó. Ngày thứ tư nhắn tin không ai trả lời, điệ thoại thì không được “chắc là mai valentine muốn tạo bất ngờ nên mới vậy” nó cười. Sáng ngày valentine nó online sớm và viết lên tường nhà Thành
“ ck ơi ! dành cho vk bất ngờ gì vậy hã mà điện thoại không được luôn. Valentine vui cẻ ck nha” Vài phút sau có một tin nhắn từ bạn của Thành gửi cho nó: “ Na à, hôm qua thằng Thành bị tại nạn giao thông năng lắm, chắc là qua không khỏi… gia đình nó đang trong bệnh viện, qua giờ tôi có liên lạc với Na mà không được , Na lên thăm nso lần cuối đi” đòng chữ như sét đánh ngang mày, nó không thê thin vào mắt mình.. “qua không khỏi” ư …nó lao ngay và tủ xếp mấy bộ đồ rồi đi ra bến xe bắt xe lên sài gòn, rồi tìm xe đi lên Gia Lai. Trên đường đi nó khóc ..khóc rất nhiều…nó ngàn lần mong đây chỉ là một giấc mơ – ông trời …sao tàn nhẫn quá !
Chiều tối hôm đó nó đa đến được bệnh viện qua lời chỉ dẫn của bạn Thành, nó vội vào ngay
- chị ơi cho em hỏi Phạm Quốc Thành ở phòng mấy vậy? – nó nói mà rơm rớm nước mắt
- phòng 102 đó em cứ đi thẳng.
- em cảm ơn..- nó chạy nhanh tìm đến phòng 102, nó mở toan cánh cửa ra, một khung cảnh đau đớn hiện ra trước mắt … người yêu của nó đang nằm đấy với gương mặt xanh xao đó ư. Người đàn bà ấy .. là mẹ Thành khóc hết nước mắt mà than oán ông trời. Ba Thành quay ra
- Cháu là Thư phải không?
- Dạ là cháu ạ..- nó đẫm lệ
- cháu vào đây… nó gọi tên cháu mãi.. nó bảo nó đợi cháu
nó đi ngay đến bên giường nắm chặt tay Thành
- hôm qua nó lấy xe, nó nói nó đi cần thơ chơi… mới đi được một đoạn thì bị xe tải đâm vào …. Nó hiền lắm mà sao ông trời lại đối xử với nó như vậy…ôi con tôi-người đàn ông ấy đã khóc đứa con hiền lành mà ông thương yêu sắp rời khỏi gia đình- Bác sĩ nói nó yếu lắm rồi đêm nay chắc là…
Thành chợt mở mắt…Thành thấy nó đứng trước mặt mình …thành chười, cuối cùng điều Thành mong đợi đến.
-em…
- anh..anh…em đây…em ở đây rồi…
- anh biết e sẽ ..đến.. với anh mà … anh đợi em…mong…mong một lần…được …gặp e…..hôn em… một lần…
Nó khom má xuống cho Thành hôn.Tay nó vẫn nắm chặt tay Thành
- tại sao vậy hã…hôm nay valentine mà …sao anh lại muốn xuống tìm em để xảy ra chuyện như thế này hã….- nó khóc thật lớn
- anh …anh muốn…cho em …sự..bất ngờ…nhưng… anh xin..lỗi em….
- anh đừng có nói vậy mà, anh có mệnh hệ gì thì làm sao em sống được đây..
- em ..em ..phải.. sống tốt.. nge chưa…em phải giữ gìn sữ khỏe….nge chưa..
- anh à…a đừng có nói như vậy mà..
- em …hứa đi ..hứa với anh đi – giọng Thành ngày càng nhỏ
- em …em hứa …e hứa mà…
- vậy thì anh … yên tâm …rồi…sau này…e phải tìm…người ..nào đó ..thật sự..yêu ..em…để chăm sóc cho em …nghe không..
- anh à ….a không yêu em nữa sao mà nói vậy …em yêu anh lắm , anh đừng có bỏ em mà- nó càng nó thật to . Thành đưa tay lên má nó..
- vk anh đẹp thật…..cho anh hôn e…1 lần nữa nhé…
Nó kề môi xuống hôn Thành thật sâu. Thành nói nhỏ
- em… phải thật hạnh phúc đó….a…a..a yêu em..
Rồi bàn tay mà đặt trên má ấy đã tuột xuống giường, hơi thở đã tắt, người con trai ấy đã ra đi , bỏ lại gia đình và bỏ lại nó, mẹ Thành ngất đi..nó hét thật to
- anh…anh tỉnh dậy đi…anh đừng có ngủ mà…. Thà là mình ảo, còn hơn gặp nhau mà như thế này. Sau này em phải sống sao đây , ai báo thức e mỗi buổi sáng, ai chúc em tối ngũ ngon…ai nhắn tin với em đây anh…valentine mà sao anh bỏ e vậy hã, mình từng hứa hẹn là mai này sẽ cùng nhau sống thật hạnh phúc mà, mình sẽ đi thật nhiều nơi mà…tại sao …tại sao ông trời lại bất công đến thế …hay là để tôi chết đi để người tôi yêu được sống…ông quá nhẫn tâm.
Tiếng oán than của một cô gái khiến cho người xung quanh không thể không rơi nước mắt… Mối tình đầu của nó đến nhẹ nhàng, mà ra đi thì thật phũ phàng. Vết thương ấy quá lớn đối với nó, nó giữ lại tất cả tin nhắn của nó với thành, giữ thật kĩ những món quà Thành tặng. Tận sâu trong trái tim nó, là hình ảnh của người con trai lần đầu và cũng là cuối nó gặp mặt.
Ba năm sau, bố mẹ nó do công việc nên định cư ở nước ngoài, nó xin ở lại đây. Nó len Gia Lai mua nhà gần mộ của Thành.Chiều chiều nó qua thắp nhang, quét lá rồi nó ngồi nhìn di ảnh người con trai ấy, người mà nó yêu thương và bất chợt nó nghĩ về chuyện đã qua…
- anh à….anh cười đẹp lắm
Có người nói “Đừng nên sống mãi trong quá khứ, trong những kỉ niệm buồn” Nhưng đối với nó quá khứ ấy, kỉ niệm ấy là những tháng ngày đẹp nhất.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét