Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Người xưa ấy



Tuổi thơ tôi và em gắn với nhau như thế đó và cứ thế trôi đi theo thời gian lắng đọng.
Ngày ấy mây vẫn bay lơ đãng quanh quẩn trên bầu trời tinh nghịch,

Anh là người em yêu nhất!



Anh có biết không, từ khi anh đến đã thay đổi cuộc đời và lối sống của em.
Cuộc tình của chúng mình đến như cơn gió, có phải đây là định mệnh?

Bình yên có về sau những xót xa?



Biển vắng, mình em lãng đãng trong cơn mưa… mưa nhẹ thôi,
 không đủ làm ướt áo nhưng đủ làm ướt một trái tim đau rã rời.