Ngày anh xa… đêm đã rất dài… nỗi trống vắng, hiu quạnh, hụt hẫng cứ vây lấy em từng đêm…
“Trong màn đêm em nghe giá buốt tâm hồn
Ôm mộng mơ ngày nào đôi ta có nhau…”
Ôm mộng mơ ngày nào đôi ta có nhau…”
“Ngày có nhau” đã trở thành một mảng kí ức loang lổ những vết xước trong em. Những cảm xúc lẫn lộn, chồng chéo lên nhau cứ như một chuỗi những phản ứng hóa học làm hoen rỉ tất cả ước mơ nhỏ nhoi của em về thứ mà em từng gọi, từng mơ là “hạnh phúc”. “Hạnh phúc có không như em thường mộng mơ?” câu hỏi như vòng xoáy, nhấn chìm em trong miền kí ức ngọt ngào giờ chỉ còn là quá khứ…
Tình yêu lung linh thì thực tại lại phũ phàng hơn em vẫn nghĩ. Đến bây giờ em mới biết rằng, lâu nay thứ tình cảm em vẫn luôn tôn thờ hóa ra chỉ là sự thương hại. Có phải người ta tốt hơn em? Yêu anh chân thành hơn em? Đến anh cũng không trả lời được thì anh bảo làm sao em không hoang mang trong nỗi đau dày vò…
“Người ta đã cướp mất trái tim anh ra khỏi cuộc đời của em, ừ thì là định mệnh”... cái “định mệnh” là một sự thật nghiệt ngã em phải chấp nhận. Nhưng sao bên ai kia rồi anh vẫn dành cho em thứ tình cảm yêu thương? Có tham lam quá không anh? Sao anh vẫn dịu dàng khi ở bên em? Anh sợ em sẽ trượt dài trên nỗi đau này hay sẽ là món nợ bám lấy đời anh?
Nước mắt em đã không còn để khóc vì nỗi đau đã quặn thắt vào tận tim can. Em đã để anh ra đi, để anh về với sự lựa chọn của anh dẫu biết rằng em sẽ đớn đau khôn xiết. Anh à, em rất cần một tình yêu, nhưng không có nghĩa là em cần thứ tình cảm đơn phương, vấn vương, dối lòng…
Cuộc sống của em đã khép lại một cánh cửa. Xin anh đừng tội nghiệp em nữa bởi em không cần sự thương hại giả tạo kia. Có thể em là một cô gái bé nhỏ nhưng anh hãy nhớ là em không yếu đuối. Xin anh hiểu cho em, đừng ngại ngùng chi nữa, xin anh cứ rời xa…
Có lẽ, sẽ phải rất lâu, rất lâu để em chữa lành vết thương này. Nhói… buốt…cảm giác của những vết cắt cứa vào lòng em héo hắt “một cuộc tình đã tắt chỉ còn em vơi nước mắt…” Nhưng từ hôm nay, nước mắt em sẽ không rơi vì những nuối tiếc, những tội tình của ngày hôm qua. Đừng để nỗi đau của chúng ta thêm dài anh nhé… “Hãy yên vui bên người mà tim anh đã chọn”. Đừng bận lòng vì em bởi “duyên” của chúng ta chỉ có thế… “nào ngờ đâu duyên số, ta đi với nhau một đoạn thôi…”
Hãy thôi bên nhau để đừng dày vò nhau thêm một phút giây nào nữa. Đời ta không là của nhau anh à… một sự thật em đã phải dũng cảm để chấp nhận…Giữa dòng đời tuy rộng lớn, bộn bề nhưng em sẽ không sao đâu, anh đừng lo. Xin hãy hiểu cho em, cho trái tim phải gồng lên mạnh mẽ vì đã quá đau…
Anh hãy yêu người ấy hết tim mình như chưa từng có em, bởi người ta đã yêu anh thật tâm… Ở đâu đó, em vẫn luôn cầu chúc anh hạnh phúc… Lời cuối thay cho lời kết của chuyện tình mình: “Xin hãy buông tay em để em có thể cảm thấy bình yên, nhẹ lòng hơn khi thấy anh nắm lấy một bàn tay khác không phải em…”
P/s: Hãy trả lại cho em nụ cười hồn nhiên ngày anh chưa đến… trả lại cho em khung trời bình yên như chưa từng có anh để rồi một ngày em không biết là bao lâu, bao xa… sẽ có ai đó cho em lại một bầu trời anh nhé!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét