Trong tất cả các mùa của năm thì mùa xuân luôn tượng trưng cho sự ấm áp, hạnh phúc, sự bất đầu…
nhưng với tôi đó là những gì không vui. Mỗi khi đến thời điểm chuyển giao giữa năm cũ và năm mới tôi lại thấy trong lòng mình rất lo sợ. Tôi rất sợ phải quên đi những gì đẹp nhất trong đời, đó là một kỷ niệm đẹp nhất của tôi.
Tôi và anh biết nhau trên một trang wed tìm bạn cũng là vào tháng 4 của 4 năm trước. Thường khi quen một ai đó trên mạng thì lòng tôi hơi lo họ sẽ không bao giờ nói chuyện một cách thật lòng mình, nhưng khi biết anh tôi lại nói chuyện rất thoải mái. Nhiều khi chuyện công ty buồn hay vui tôi cũng kể với anh .
Chúng tôi biết nhau mặt nhau đầu tiên là vào ngày lễ "motherday". Hôm đó tôi rất vui, rất hồi hộp vì tôi muốn xem thử một người bạn nói chuyện dễ thương đó như thế nào. Chúng tôi thỏa thuận nhận ra nhau là tôi sẽ mặc một chiếc áo màu hồng, hôm đó tôi có mặc áo màu hồng đấy nhưng là chiếc áo khoác, trước khi anh đến tôi đã gấp chiếc áo để trên tay ghế ngồi. Đó là lần đầu tiên gặp một người bạn trên mạng ở ngoài thực tế. Tôi biết bất cứ ai cũng sẽ làm như thế thôi vì tôi rất sợ phải quen biết lầm bạn xấu, nhưng khi anh đến đã xóa tan đi sự lo lắng trong tôi. Anh trông vẻ mặt rất hiền, nói chuyện thì vui vẻ.
Anh là người bạn trai đầu tiên tôi quen ngoại trừ những đứa bạn học thời còn đi học hay những anh chị làm chung công ty. Là người đầu tiên làm cho tôi biết cảm giác thấy thích, một cảm giác khó tả.
Trong khoảng thời gian đầu khi đi học buổi tối anh đã cất công chở tôi đi và chở tôi về. Nếu như đoạn đường từ nhà đến trường gần thì hành động đó có thể gọi là quá giang bạn học đi về, nhưng mọi thứ đều ngược lại hết. Những hôm trời mưa anh phải đội mưa đợi đến đưa tôi đi học, khi thấy như vậy tôi thấy rất xao lòng. Tôi không biết từ khi nào mình đã biết nhớ, biết yêu là như thế nào và cũng là lần đầu tiên biết cảm giác hơi run khi được người bạn trai nắm tay.
Tôi rất mong những linh cảm của mình không phải là sự thật nhưng chuyện cần đến đã đến. Tại sao anh không chọn ngày nào khác mà phải nhất định là ngày hôm đó? Anh biết không ngày hôm đó là ngày tôi về quê đưa ảnh cha lên nhà, khi trở về còn chưa kịp vào nhà lại tranh thủ đến công ty làm việc. Khi thấy nick của anh online tôi rất vui vì đã mấy ngày không liên lạc được với anh. Lúc đó tôi định kể cho anh những chuyện vui khi về quê nhưng chưa kip nói thì anh đã làm tôi nói không thành lời. Chỉ một câu "Anh làm thế chỉ muốn tốt cho em thôi", lúc đó không hiểu tại sao nước mắt tôi rơi không tự chủ được. Chắc có lẽ anh không sợ tôi buồn hay sao mà lại lấy lý do đơn giản thế. Tôi thật lòng rất mong lúc đó anh đưa ra một lý do chính đáng hơn thì có lẽ tôi không cảm thấy tự trách bản thân và buồn đến thế này.
Anh ơi! Tôi đã cố hết sức làm theo điều anh muốn nhưng càng cố gắng quên thì tôi lại càng nhớ rất nhiều. Thật tình tôi rất muốn biết điều gì đã xảy ra. Người ta thường nói: “Thời gian để quên một người là gấp đôi thời gian bạn yêu một người", tôi đã dùng thời gian ba năm để quên những lại không thể.
Nếu như có một điều ước tôi ước sao chúng ta có thể yêu nhau như lúc ban đầu.
Chúc anh mãi mãi hạnh phúc!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét