Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

Bên người ấy hạnh phúc anh nhé

Một tháng trôi qua sau ngày chia tay ấy em đã trưởng thành, mạnh mẽ hơn nhiều.
Một năm, một quãng thời gian không quá dài cũng chẳng quá ngắn để hiểu nhau.
Em đã tự cảm thấy nực cười cho bản thân vì không hiểu nổi anh. Giờ thì em đã tự tìm thấy câu trả lời cho tất cả những thắc mắc đó. Không phải em không hiểu anh mà vì anh và em quá giống nhau, giống đến nỗi hiểu anh như em hiểu chính mình. Nhưng tự bản thân em phú nhận điều đó.
Người ta thường nói: Yêu nhau là đi tìm nửa thiếu của mình. Nhưng nếu vậy có lẽ anh không phải nửa thiếu ấy mà "anh là em".
Em không dám tự tin khẳng định bản thân hiểu anh đâu, em không là gì cả trong thế giới của anh thậm chí vô nghĩa. Không biết có phải như vậy không mà anh vội vàng bên người khác ngay sau khi mình chia tay.
Em không trách anh, vì với em, hạnh phúc là điều ai cũng khát khao có được. Bản thân em đã muốn níu kéo anh cũng như níu kéo hạnh phúc của mình. Em chỉ bàng hoàng, cảm giác khi nhìn những bức hình đó như trăm ngàn mũi kim đâm vào tim. Em muốn nó "ngừng đập" ngay lúc đó. Sao khi đó nó đau nhưng lại vô cảm. Đau đến không còn cảm giác, và nó vô cảm. Trước mắt em như một vực thẳm của sự lừa dối, phản bội, một sự thật tàn nhẫn mà em phải chấp nhận dù có hay không.
Viết những dòng này, nước mắt em rơi, rơi nhiều, rơi không gì ngăn được. Nhưng em cảm thấy vui vì em đã khóc, thà như vậy còn nhẹ nhõm hơn là không khóc nổi, đau đớn, hàng đêm mất ngủ nghĩ đến hình ảnh anh và cô ấy bên nhau.
Em hiểu anh mong muốn sớm ổn định nhưng đâu phải tất cả đều được như mình hoạch định đâu anh. Cuộc sống sao không để nó tự nhiên trôi đi như nó vốn diễn ra, cứ phải ép buộc nó vào một khuôn khổ, ép nó vào một lịch trình dự tính của mình. Có bao giờ anh cảm thấy ngột thở, có bao giờ anh thấy thất vọng vì mình vẫn đang "tay trắng"?

Điều khó khăn nhất lúc này với em là quên anh. Em còn yêu anh nhiều nhưng em thật sự mong bản thân mình biến mất trước anh, càng sớm càng tốt, nhanh nhất có thể. Mong anh coi em như một cơn gió thoáng qua cuộc đời anh, cơn gió khiến anh cười nhưng cũng khiến anh đau. Ngàn lần mong anh tha lỗi. Đúng ra em không nên vội vàng quyết định, em đã tự khiến mình đau khổ như bây giờ. Em không hối hận, chưa từng hối hận vì yêu anh nhưng tự trách mình chưa suy nghĩ kỹ để giờ cái giá em phải chịu đựng có lẽ với em quá lớn.
Em từng nghĩ, chia tay rồi, không còn là lần đầu, chắc sẽ dễ dàng thôi, nhưng có lẽ em đã nhầm.
Anh nói với em rằng: "Người đầu tiên là người em yêu nhất. Người thứ hai là người yêu em nhất."
Nhưng có lẽ anh mới là người em yêu nhất. Không có một thứ cảm xúc rõ ràng, một ranh giới chắc chắn để em xa anh: không hận anh, không ghét anh. Dường như em không có cớ để loại bỏ hình ảnh anh ra khỏi trái tim mình. Nó khắc sâu như một vết xăm sâu hóa sẹo. Nó khiến em hàng đêm mất ngủ. Em đặt tên con Gấu em ôm lấy từ tên anh và em, và ở giữ hai cái tên ấy là chữ "I". Có lẽ vậy, chúng ta xa nhau vì "Cái tôi của mỗi người quá lớn". Chưa từng lắng nghe, chưa từng cố cảm thông, cố chia sẻ, cố tha thứ cho những sai lầm của nhau để rồi chia tay khi vẫn còn yêu.
Tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Nhưng nếu khiến em đau đến thế này em chưa từng mong nó đến.
Giờ anh tìm được hạnh phúc mới rồi. Em luôn ủng hộ mọi quyết định của anh. Mặc mọi người có nói gì hãy yêu người ấy anh nhé. Em thấy vui vì có người chăm sóc anh, quan tâm đến anh. Khoảng cách xa nhau, em chưa từng làm được điều đó. Khi anh ốm không chăm sóc, mua thuốc cho anh uống. Anh lạnh không thể ôm anh để anh ấm. Anh mệt không thể kể cho anh nghe chuyện cười. Và khi nhớ anh không thể thì thầm vào tai anh "Em nhớ anh".
Hãy sống tốt và vui vẻ bên tình yêu mới anh nhé.
Em sẽ biến mất khỏi cuộc sống của anh và mãi mong anh hạnh phúc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét